Nổi bật

Thương

Người con gái mạnh mẽ bao nhiêu đi nữa, cũng chỉ cần một người vì mình mà chắn đỡ gió mưa, vì mình mà thương thương yêu yêu suốt quãng đời còn lại. Vốn dĩ chẳng cần người cột dây giày, nhưng vì người thương mà bằng lòng quỳ xuống buộc dây, chẳng phải sẽ khiến người ta cảm động lắm sao? Vốn dĩ dẫu đau mỏi vẫn cố gắng tự mình bước đi, lại có người vì thương mà bằng lòng cõng đi suốt chặng đường dài, tâm tình ấy ngọt ngào đến đâu?

Cố thêm một chút nữa thôi

Thêm 1 lần nữa thôi

Thêm 1 chút nữa thôi

Tôi đã tự động viên mình phải cố gắng như thế đấy

Để không bỏ cuộc mỗi lần khó khăn ập tới

Mỗi khi quá nản giữa bao biến cố cuộc đời

Dù chưa thể có gì nhưng tôi vững tin rằng những cố gắng ấy rồi sẽ được đền đáp.

Tôi tin bản thân sẽ làm được !

Cho một năm vẫn đang (sắp) học xong văn bằng thạc sĩ! Sắp tới về sẽ lại đương đầu với đủ thứ cơm áo gạo tiền cần tính toán cho tương lai cuộc đời .

Chuyện du học

Mà cụ thể là du học Thái mọi người ạ.
Mình có một mớ lý do về quyết định đi du học Thái Lan: hết nhiệt huyết với công việc đang làm, loay hoay tìm một lối đi, ước mong học hành ước mơ chạm vào bể kiến thức gần hơn một xíu; gia đình đủ ổn để đi xa, đủ vững để mình có nơi để nương tựa và quay về khi cần, đủ khuyến khích mình trước những băn khoăn trước một suất học bổng không cao cho lắm (cover cỡ 80% học phí, các chi phí cá nhân mình tự lo; mình cũng tới tuổi kém trí nhớ,lại còn phải nghĩ lỡ như sau này có thằng chồng rước thì chả đi được, không đi bây giờ thì sau này còn đủ liều lĩnh để vứt bỏ mọi thứ qua một bên hay không, đủ sức khỏe lẫn tư duy để học hay không? Thái Lan không quá xa Việt Nam, mình vẫn có thể bay về thăm nhà. Mình lại được một người cùng ngành giới thiệu hết sức tốt về nơi mình chuẩn bị theo học. Ừ thôi còn đi được thì mình cứ đi thôi.
Rồi tất cả ập trong vài tháng đầu đi học: chưa bao giờ mình áp lực chuyện giao tiếp và lĩnh hội kiến thức bằng tiếng anh hoàn toàn như thế dù mình đã đi du lịch vài ba nước, thậm chí đi học ngắn hạn ở nước ngoài và trong nước, đầu óc không kịp thích ứng theo mớ bài tập thầy cô giao xếp lớp. Bước ra khỏi lớp lại đối mặt với một đất nước không tiếng việt, người bản địa có khi dùng tiếng anh khi không, bảng chữ cái hoàn toàn khác biệt ( vâng tới giờ mình vẫn nghĩ nó như con giun ạ), mình như một người mù chữ ở Thái. Về đến nơi ở mình có bạn cùng phòng là người Việt, nhưng đã quen nếp sống độc lập nay sống cùng người khác lại nảy ra cả mớ những xung đột lớn nhỏ dù rất cố gắng hòa hợp. Được cái mình dễ ăn, lại biết nấu ăn nên chuyện ăn uống không phải vấn đề lớn lắm. Nhưng lắm lúc có người qua cho gói khô bò hay tìm được cái gói phở gà hay thấy siêu thị có bán chả Việt Nam là ôi thôi nó mừng. Lúc đầu đi đã có không ít người khinh khi tỏ vẻ bằng mặt hay ngấm ngầm khi nghe mình đi học tại Thái chứ không phải một nước tân tiến nào đó, mình cũng tự ái trong lòng nhưng vẫn cứ im lặng mong kết quả sẽ chứng minh tất cả.
Những đêm thức thâu đêm cố gắng bám chương trình tăng dần khả năng chịu đựng, mình cắn răng vượt qua 101 bệnh lặt vặt của bản thân mà chỉ ai ở chung mới biết nó khổ sở ra sao, cứ tự động viên bản thân rồi mọi người cùng lớp cùng phòng rồi mọi người ở nơi quê nhà cũng nhắn hỏi thăm khiến mình buộc bản thân cứ thế tiến về phía trước. Lớp mình là lớp thạc sĩ hệ quốc tế đầu tiên của ngành mình tại khu vực Đông Nam Á, vậy nên ngay từ khi bước chân đầu tiên tới nơi đã nhận được rất nhiều sự quan tâm, chăm sóc cùng thúc giục từ các thầy cô lẫn mọi người trong khoa. Chính nhờ sự nhiệt thành ấy khiến chúng mình cảm thấy động lực hơn để đáp ứng kỳ vọng của tất cả mọi người. Trường đại học cùng khoa mình học thì tuyệt vời khỏi nói. Mình rất ngạc nhiên về tiến bộ khoa học tại đây. Mình đã đi học ngắn hạn ở Pháp và cảm nhận nền y khoa tại Thái Lan không hề thua kém tại Pháp. Trình độ giảng viên vượt bậc cùng hệ thống nghiên cứu cao cấp chính là điều khiến mình thấy không hề sai lầm khi học tập tại đây.
Du học không hề dễ dàng, không bao giờ là dễ dàng. Mình đã nghĩ một đất nước gần VN vậy, mình có thể đi đi về về thăm nhà, nhưng không. Năm học đầu tiên mình chỉ có thể về nhà 1 lần duy nhất. Tiến độ học sít sao khiến không ai có thể hở chút lại chạy về nhà, kể cả những người bạn mình người Thái từ các tỉnh khác đến học cũng chỉ có thể tranh thủ lễ dài thì về nhà ít ngày, còn ngắn ngày thì cũng đành chịu. Tết mình không thể về, nhưng vì sống tại nơi không có không khí ngày Tết lại bần bù đầu vì bài vở nên chẳng có thời gian đâu mà buồn. Tranh thủ hội sinh viên tổ chức gói bánh chưng thì mừng quá xá. Rủ rê nhau đi gói được cái bánh chưng gần như đầu tiên trong đời( cái đầu gói lúc bé quá nên chả nhớ gì)rồi chụp hình chí chóe. Sống nơi đất khách quê người rồi thấy cái gì ở quê mình cứ gọi là mừng húm.
Ấy vậy mà cũng hơn 1 năm ở Thái, cũng về nhà thêm được 1 lần nữa. Cảm thấy rồi tất cả những gian nan rồi cũng sẽ qua, cứ từ từ đối mặt. Mình còn rất nhiều vấn đề khó khăn, tiến độ đề tài phải đủ nhanh để tốt nghiệp đúng hạn, học bổng mình gặp rắc rối kéo theo đó là vấn đề tài chính đau đầu, tuổi già ập tới với sức khỏe không mấy tốt, chuyện gia đình đôi lúc không thuận lợi,.. Nhưng mình vẫn nghĩ, một khi đã giữ vững lòng tin, có quyết tâm có nỗ lực có phấn đấu thì mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết. Du học khiến mình trưởng thành rất nhiều trong cách nghĩ, cách nhìn nhận cuộc sống xung quanh, nhận thức điểm mạnh để phát huy và điểm yếu cần nỗ lực thay đổi. Du học không chỉ là đi học nó còn là bước để chúng ta trưởng thành, nhưng chúng ta phải đủ bản lĩnh để hội nhập mà mất bản chất, đủ sức khỏe để đương đầu với môi trường sống hoàn toàn thay đổi, đủ hậu thuẫn để không bất an về mọi người hay công việc nơi quê nhà. Du học ấy là một bước chân lớn của mỗi người, có thể khi mình quay về sẽ không thay đổi mấy về địa vị hay công việc nhưng chắc chắn bản thân mình sẽ có một thế giới quan khác với bản lĩnh mới, khả năng tư duy tầm nhìn mới hơn rất nhiều lúc trước. Mình vẫn gặp rắc rối trong định hướng bản thân, vẫn đối mặt nhiều suy nghĩ cá nhân phức tạp nhưng vẫn cứ cố gắng phấn đấu trong tương lai. Cuộc đời mà, cứ phải sống hết mình cho trọn ngày tháng !

Người ta có thương em đâu

IMG_0958
Em của hôm nay thế nào?
Buồn đến thắt lòng vì đôi ba câu đồng nghiệp chì chiết, sếp không cảm thông, công việc như núi, gia đình nặng nhẹ những trách nhiệm cơm áo gạo tiền ?
Vui như mở cờ vì người đàn anh tán thưởng một câu, ra đường có người ngắm mãi đến khi em khuất bóng, cái vòng tay em nghĩ mất hóa ra lại nằm trong góc tủ?
Người của em có sẽ chia chừng ấy buồn vui cùng em. Dẫu chỉ là chuyện nhỏ nhặt cũng sẽ đôi lời bình phẩm cùng em? Là chuyện ầm ĩ người có cùng em dỗi hờn, lắng nghe em om sòm la lối? Hay bình thản nhìn em tự mình vượt qua tất thảy?
Người ta có thương em không?
Như cách em bền bỉ với cảm tình mình đối với người ấy? Như cách em quan tâm người ấy thích gì ghét gì hờn gì? Như em luôn nghĩ làm sao để người ấy vui? Làm sao để cả 2 người bên nhau vui vẻ?
Hay người ấy để mặc em vật lộn với ngổn ngang nghĩ suy?
Người ta có thương em không?
Đêm trời trở gió em phải tự ủ ấm hay người đưa em tấm áo? Mùa hè nóng nực em làm nước mát hay có người mang đến cho em? Dăm ba ngày con gái em nằm đau một góc, người có hỏi han chăm lo?
Người không cùng em bão giông, có cùng em những ngày bình an?
Người ta có thương em không?

Ngày xưa cũ

Có những chuyện đã lâu đã cũ, đến mức không nhớ rõ ràng là như thế nào, tại làm sao, khởi đầu ở đâu, cuối cùng ra là lỗi ai do ai. Vậy là cảm giác khi nhớ lại khoảng thời gian ấy lại cứ buồn mãi một lúc.

Gần đây lại cảm giác muốn xa cách với tiếp xúc mọi người. Lại cảm thấy việc đó dễ chịu. Dễ nhận ra đang trôi về phía con người kia của mình. Cái loại người bàng quang với cả thế giới, chả coi ai vào mắt, lạnh lùng, ít giao tiếp, lại cứ cho thế mới là cool ngầu ! Tự bản thân mình cũng không ưa cái loại ấy, vậy mà phần tính cách này mà mãi luôn tồn tại, lâu lâu lại trỗi dậy chiếm lĩnh một thời gian. Mà một khi đã rơi vào phần tính cách ấy, lại tự khoá mình vào thế giới nội tâm, lại chẳng thấy thế là phiền hà mà như được giải thoát. Để phần tính cách này chiếm lĩnh lâu có lẽ không ổn. Vì lại dễ nghĩ tới những điều xấu, mà lại nghĩ mấy chuyện đó là bình thường.

Cũng dễ hiểu cho mấy người trầm cảm. Chắc họ đã nghĩ tới rất nhiều chuyện như vậy hơn mình. Nay đã trưởng thành hơn, mình cũng có kinh nghiệm nên dễ nhận ra phần con người ấy và kĩm hãm nó bớt. Lại phải bắt đầu một vài sở thích để cải thiện xu hướng tích cực của bản thân thôi. Thế giới này cần những điều hoa mỹ,  nghệ thuật chắc cũng vì những đứa lâu lâu lại dở chứng chán đời như mình !

Review Watsons sun protection Aqua gel

Một xíu review nhỏ Watsons sun protection Aqua gel :

– Gọn nhẹ, bỏ vô túi mang đi thỉnh thoảng trong ngày bôi lại cũng tiện.

– Dễ mua( cho ai sống ở chỗ có Watsons)

– Giá hữu nghị (174 bath thì khoảng 126k đó)

– Chất gel mỏng mát nhẹ dễ tán dễ apply nhanh thẩm thấu, da mát rượi khô thoáng.

– Chống nắng SPF 50+ – đủ phiêu du giữa ngày nắng lun nha !

Thích lắm lun nên recommend bà con thiên hạ mua nhé, rẻ hơn hẳn Sunplay Skin Aqua nạ. Ai ở gần #watsonsvietnam hoặc đi đâu có #watsons thì ghé mua để dành cũng được.

#reviewmypham #reviewkemchongnang #myphamthailan #thailandskincare #sunprotect