bản tình ca

này người yêu hỡi,
anh có hay chăng tình yêu của em, khi anh ở  gần bên em?
anh có thấy ngàn cánh hoa nở trong bàn tay?
anh có thấy triệu ngàn ngọn gió mát lành lùa qua từng ngón tay, tung bay tóc?
khi anh bước về phía em, bàn chân dịu dàng như bước trên mây.

rồi khi ra đi, để em lại một mình,
anh có thấy từng cánh hoa trong tay héo úa rồi  rụng rơi?

từng ngón tay hóa băng rồi vỡ tan?
từng bước chân anh có thấy ngàn đao gươm?
như em đã từng
không, anh không nhận thấy.
anh bước đi không em cạnh bên, vẫn ngắm nhìn mọi vật với đôi mắt trong xanh.
Rồi từng ngày cuộc sống qua đi như mỗi ngày xưa đã từng.
ừ thôi kết thúc

” xin lỗi vì tất cả” .
anh ra đi.

Advertisements

Vô thường

12052011205

Những tưởng làm lâu trong ngành y, tâm bắt đầu tĩnh giữa những sự đến – đi bất ngờ của một người nào đó. Tâm phải tĩnh thì mới có đủ lý trí xử lý trước bao sự biến đổi khôn lường trước sức khỏe bệnh nhân, trước tâm lý bất ổn của bệnh nhân và gia đình. Vậy mà…

Đến tận 2 năm sau mình mới viết tiếp được sau “…” ở trên. Dường như thời điểm ấy toàn bộ cảm xúc quá choáng ngợp đến mức mình không thể viết ra hay diễn tả ra được nữa. Nhớ lại quãng thời gian 3 ngày mà như sống qua cả vài tháng ấy khơi lại quá nhiều kỷ niệm đau buồn. Ấy là lúc cơ thể bắt đầu kiệt quệ vì phải hỗ trợ chăm sóc 1 người tai biến nặng cả tuần. Mình nhớ rõ sáng trước đó mình phải vô sớm thay ca. Rồi lại làm cả ngày quay cuồng bao nhiêu thứ giữa đợt kiểm tra. Đến tối mình phải thức nguyên đêm với bác ấy. 2 thằng thanh niên vậy mà giữ cũng không nổi, đòi quậy suốt đêm, mình an ủi hết sức cũng ko được. 1-2 h sáng phải đi kiếm người thân của bác ấy, chỉ sợ quậy tưng bừng thì cả bác sĩ lẫn người nhà cả khoa ấy xúm vô dằn mặt.

Sáng hôm sau bắt đầu kiệt sức mà vẫn đi làm, cơ thể không ngủ được cũng ko làm gì được nữa. Trưa hôm đó mình biết tin anh bạn mình mất. Thật ra là mình biết từ tối hôm trước, mình có đọc tin loáng thoáng nhưng cứ ép bản thân nghĩ ” không phải đâu. không phải đâu” rồi không dám đọc rõ hơn. Mãi đến trưa hôm sau mới đủ quyết tâm đọc tin, và đó là anh. Người bạn cùng em thực tập tháng hè đó. Người anh mỗi lần gặp lại cười trêu em này nọ. Người đã từng đến nhà em chơi cùng mọi người, mùa lễ năm ấy chúng ta đã cùng vi vu nơi 2 xứ biển, cùng đùa giỡn, cùng nói cười. Mãi không có nữa rồi..

Đến chiều tối căn bệnh bác nặng phải chuyển viện, mình cùng theo xe đi. Lại thêm 1 đêm mất ngủ, chỉ kịp nhắn 1 người bạn sớm mai qua đón, đưa mình cùng đi viếng anh lần cuối. Không biết đó có phải quyết định đúng hay không, khi đứng giữa những người bạn kể lại từng việc bên anh những giờ phút cuối, khi nghe tiếng than khóc thấu lòng của người thân anh không tin vào sự thật ngay trước mắt. Mình sụp đổ, từ tinh thần lẫn thể xác. Mình quá mệt mỏi khi trải qua từng ấy cung bậc cảm xúc, từng ấy công việc phải làm trong 72 giờ đồng hồ ấy.
Tất cả là để trưởng thành? là để biết từ bỏ khi chẳng còn gì níu kéo? là để mạnh mẽ trước sóng gió cuộc đời? là để trân trọng những gì mình đang có, biết yêu thương người bên cạnh, xa rời người vô tâm? Biết bao câu hỏi vang lên giữa 4 bức tường nhiều ngày ngày tháng tháng sau đó mỗi khi mình nhớ về những ngày đó. Càng lúc càng nhận thức mạnh mẽ về chuyển động trong cuộc sống vô thường. Về những dịu êm và sóng gió. Về những sự thật đôi lúc chỉ có chấp nhận chứ không phải để hỏi ” tại sao? thế nào?”. Cứ đành cố gắng sống tốt nhất, mạnh mẽ hơn mình của ngày hôm qua, rồi mọi việc sẽ an bài, dù cho thế nào đi nữa, cũng xin đủ nghị lực, cũng mong nhận được những ngọt ngào trong đớn đau. Như cà phê sữa đậm đà vị đắng, thơm nồng mùi cà phê cùng ngọt ngào vị sữa quyến luyến nơi đầu môi. Như nhấp ngụm trà nghe ngọt hậu chấp trong vòm miệng và khẽ mỉm cười, an yên là tại tâm.

 

 

 

 

 

DẠI KHỜ

 

Thời dại khờ gây bao lầm lỡ

Sau lầm lỡ là bao tổn thương

Tổn thương chất chứa

Trái tim chất chứa579457_10150820256953142_209862608141_11583780_108700305_n

 

Một vạn ngày quay lưng về nhau

Một vạn đêm chỉ mang một bóng hình

Tâm tư dồn nén

Nỗi đau đong đầy

 

Đến một lúc quay cuồng vì nhớ

Đếm thời gian gặm mòn tâm can

Hỏi nhau một lời

Thì ra đã lỡ

Ngày tháng yêu thương nơi Paris hoa lệ

Đã qua gần 1 tháng từ khi trở về mình mới có thời gian để nhìn lại những ngày tại Pháp.

Mình đi Pháp 1 tháng, cuối tháng 9 đến cuối tháng 10 thì trở về, hơi tiếc vì không kịp biết đến mùa thu nơi đây. Nhưng những điều cảm nhận được ở đây sẽ mãi khắc ghi trong tim mình.

WP_20170922_16_24_40_ProTrước khi đến đây qua 1 số tìm hiểu mình cứ nghĩ người Pháp, hay chính xác hơn là người dân Paris không mấy nhiệt tình, rằng trộm cắp rất nhiều, rằng dạo này đánh bom rất nhiều. Đến mức mình quá lo ảnh hưởng tâm lý nên trước khi đi mình tránh không đọc báo chí hay nghe tin tức có liên quan đến châu Âu,đặc biệt là Pháp.

Vậy mà những người mình gặp cứ như muốn khẳng định điều ngược lại, người Pháp rất nhiệt thành, như tất cả những đất nước mà mình đã đi.

Xuống sân bay Charles de Gaulle là cả hàng dài làm thủ tục hải quan, là 3h30, là 3h30 mình mới gọi là ra khỏi cửa hải quan. Rồi tìm RER B mua vé về Paris, khi về đến khách sạn thì đã trưa. Lúc ra khỏi máy bay vẫn còn người Việt nên mình có thể hỏi thăm, sau đó chỗ nào không biết đường đi mình lại bung bản đồ ra, đứng ngắm nghía chút chút là lại có người đến hỏi thăm “help?!”. Thật sự quá sức bất ngờ. Đường về khách sạn cũng thật lắm gian nan khi mình phải chuyển đổi mấy chuyến tàu rồi bus rồi kéo vali đi cả đoạn đường. Đến đây thì mình thật sự ngạc nhiên về metro ở đây, mình và chị bạn thấy toàn là lên xuống bằng bậc thang hay cùng lắm là thang cuốn trong khi trên người mỗi đứa gần 40kg hành lý. Hoảng thật nhưng cứ phải ráng, nhưng lại gặp bất ngờ thứ hai. Lâu lâu lại có 1 bạn Pháp ngang qua thấy 2 đứa nhỏ con khiêng đồ thì lại chìa tay xách dùm. Mà sau này kinh nghiệm hơn( khi đi gần hết hành trình) là nhiều khi mấy bạn không giúp nếu mình không hỏi thăm lắm. Rồi đến 1 anh Pháp thấy quãng đường mình đi quá khó, anh đi mua giúp vé tàu, chỉ tụi mình đi xe bus, khiêng đồ ra đến gần trạm xe mới đi.

Bước ra thành phố là choáng ngợp, Paris như mình nghĩ và không như mình vẫn nghĩ hiện ra.

WP_20170922_16_29_00_Pro

#euro #France #phap #Paris #didaokhapthegian

 

sorry

WP_20170731_12_56_59_Pro

Tròn 30 năm ….

Nửa đời người nhìn lại, may mắn thay chẳng tiếc nuối điều gì. Những gì mong muốn mình đều đã hoặc đang cố gắng hết sức rồi. Bay nhảy khắp muôn nơi, thử thách mình hết lần này tới lần khác, đặt bản thân vào những mục tiêu đôi khi lớn đến mức kiệt sức. Nhưng chưa bao giờ nuối tiếc, vì đã cố gắng hết sức lực của bản thân . Cái gì đạt được, đã đạt được hoặc đang cố đạt được. Cái gì nên bỏ cũng đã từ bỏ. Ngoài trừ mệt mỏi, mình không thấy buồn chán hay tiêu cực gì trong cuộc sống, thấy đó đã là may mắn của mình.

Được sinh ra, được lựa chọn cuộc sống như ý mình mà không phải lo nghĩ quá nhiều, thật cảm ơn đấng sinh thành. Nước mắt trôi đi để bản thân mạnh mẽ, để nay nhìn mọi thứ quanh mình chỉ như 1 thử thách cần vượt qua chứ không lao tâm nghĩ suy vì cuộc sống tấp vào mặt đủ thứ.

Vẫn thấy mình không thay đổi quá nhiều, có chăng chỉ là thay đổi theo hướng tốt hơn :))

Yên tâm sống tiếp nửa đời còn lại dù có ra sao cũng chẳng sao!

về những ngày đã qua

Đã lâu không viết gì, vì không còn tâm trạng gì để viết. Không nhớ nhung sâu sắc, không khắc khoải tâm can vì một ai,không đậm sâu nông nổi, cũng chẳng ai làm mình phân vân tới hay lui.

Đã  từng nhớ đến từng ngủ, đã từng yêu đến mức đã nghĩ vì người mà bỏ qua tất cả những gì hiện tại bản thân đang có, đã từng để tự ái bản thân qua một bên mà quay lại với người.
Nhưng rồi sao chứ? Người lấy dối trá để đáp lại chân tình, lấy lợi dụng để đáp lại tình yêu, lấy mưu mô tính toán để so đo những thiệt hơn khi không cho tôi được gì ngoài lời nói. Tới giây phút cuối cùng vẫn không nhận mình là sai, không thấy bỏ rơi tôi bao ngày tháng để tôi tự thương thân mình, tự lo bản thân mà không cần trông chờ một ai khác. Người quay ngược lại đổ cho tôi là từ bỏ. Có nực cười không chứ?
Là ai từ đầu đã quyết không cùng tôi một đời một kiếp mà vẫn đang tâm lợi dụng tình cảm tôi? Là người lợi dụng hay trả thù tôi vì những xưa cũ hay lầm tưởng tình vẫn còn khi vốn đã buông bỏ trong tim từ lâu? Tôi không biết và cũng không cần biết nữa.
Một khi đã buông một điều gì đó người ta không vô tình thì cũng cố ý bỏ mặc nó! Như người đành tâm tổn thương tôi hết lần này đến lần khác. Như tôi đã đau đến mức tình yêu biến mất từ bao giờ tôi cũng không hay. Những ký ức về người dần mờ nhạt, chẳng đủ day dứt nhớ thương như bao năm xa cách.
Sau này chắc không yêu ai như đã từng yêu người, không vì ai mà tổn thương như đã từng yêu người. Không có người từng bước qua, tôi sẽ không biết tận cùng yêu thương đến quên cả lý trí, không biết vì yêu ai đó mà có thể để người ấy tổn thương mình dài lâu đến vậy, không biết rằng sau chia ly lại là đau khổ đến chết trong lòng, trái tim tự nó vô cảm với thế giới xung quanh đến mức không thể nhận biết gì.
Là gì thì cũng đã bước qua, lần này chẳng còn gì đọng lại, người đang tâm tổn thương người con gái người đã từng yêu hơn hết thảy, thì còn lý do gì để mà trái tim nhung nhớ?
Khi đã quá tổn thương tự cơ thể tự vệ trước nỗi đau, xóa đi hết những gì ” đ ã  t ừ n g  l à  t ất c ả”.

Có những điều không bao giờ quay trở lại.

Có những người ra đi mãi mãi.

Có những thời gian ngỡ ngàn vạn năm lại chỉ như một chớp mắt.

Có những tổn thương để con người ta trưởng thành.

Có người bước qua thanh xuân rực rỡ của tôi.

Có người tôi từng yêu bằng tất cả tấm chân tình.

Có quãng đời giờ nhìn lại chỉ như khói sương.

Có người nên ký ức thời đại học mới đậm sâu, mất người tôi chẳng còn bao ký ức về quãng đời tươi đẹp đó, có cố gắng tất cả cũng chỉ mơ hồ.

Có người đã vô tâm bỏ mặc tôi bao tháng ngày.

Có người đã đang tâm hủy hoại mối tình đầu của mình. Khiến cho tôi chẳng còn lý do gì để níu giữ ký ức, hoài niệm, hay chút cảm tình, chút trân trọng về người ở lại.

Tạm biệt, Anh!

wp_20160822_17_36_00_pro_e